Giữa trưa hè nắng nóng, thanh tĩnh. Bỗng nhiên nghe tiếng " pẹpp pẹppp" phải mất tầm 30s mới nhớ ra âm thanh quen thuộc mà đã rất rất lâu, chắc phải hơn 10 năm rồi không đc nghe. Tiếng kèn của ông đổi kem. Không ngờ là ở giữa đất HN này mà lại xuất hiện âm thanh ấy. :). Chiếc kèn đc làm bằng 1 vỏ chai dầu gội hay sữa tắm gi đó với 1 ống bằng nhôm hoặc đồng gắn ở đầu chai. Cũng k biết là ai đã nghĩ ra cái kèn đặc biệt như vậy, thật là tuyệt vời :D. Một bầu trời kỷ niệm lại ùa về :)).
(nguồn internet)
Ngày xưa cứ tầm trưa trưa mà nghe tiếng kèn của ông đổi kem là phi ra sau nhà nào là lông gà , lông vịt, dép dủng, vỏ lon các thứ xách hết ra để đổi. Có khi dép đi chưa đứt cũng giật cho đứt để đổi trong khi giá trị của đôi dép phải bằng 10 cái kem. ngu vãi =)))). Kem ngày xưa không nhiều mùi vị, màu sắc như kem ngày nay. Chỉ 100-200đ/chiếc thôi nhưng cảm giác giữa trưa hè mà có que kem mát lạnh, ngọt lịm mút thì cứ phải gọi là sướnggggg. Bây giờ trẻ con thích ăn kem là cứ vào cửa hàng, siêu thị mua với đầy đủ các hương vị, mẫu mã. Nhưng chắc chúng sẽ k thể nào biết đc hương vị và cảm giác của loại kem mà các anh chị nó đã ăn ngày xưa ^^
(
)
(nguồn internet)
Nhìn lại tự nhiên thấy thời gian trôi nhanh quá, thấy mình đã đi đc 1/3 cuộc đời rồi, chẳng mấy mà già...
....
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật
Không cho dài thời trẻ của nhân gian
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạị
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi...
(Vội vàng - Xuân Diệu)